IMG_3351

“Khi bạn cười với thế giới, thế giới cũng sẽ mỉm cười với bạn”. Một câu em không nhớ chính xác là đọc từ đâu nhưng em luôn nhớ để nhắc nhở chính mình và để giữ nụ cười của mình như chưa bao giờ mất bởi em đang sống trong một đại gia đình hay cười nhất mà em từng có.

Em rất nhớ ngày em đặt chân đến Roselle, khi đó còn chưa có cô bé lễ tân hay cười và xinh xắn như bây giờ, chỉ có một căn phòng với những sản phẩm trưng bày khá tỉ mỉ và những cái nhìn lạ lẫm của mọi người trong phòng Kế toán dành cho em.

Khi lên tầng 3, nụ cười tỏa nắng của anh Chuyên – người phỏng vấn em đã giúp em thấy thật sự thân thiện và thoải mái với chiếc răng khểnh rất riêng của anh và mãi sau em mới biết anh là Giám đốc. Em cũng không nhớ hôm đó anh đã hỏi em những gì nhưng cuộc phỏng vấn đó không thiếu nụ cười và em thấy rất ấn tượng với anh và với Roselle nữa.

Lần ấy, em còn định nhờ anh chuyển lời cho chị đã gọi điện hẹn lịch em đến phỏng vấn vì chị ấy rất chu đáo dặn em các thông tin khi đến phỏng vấn nữa chứ. Sau này em mới biết đó là chị Thảo. Phải chăng con người Roselle luôn chu đáo như vậy? Và em bị chinh phục dần dần từ những thứ tưởng chừng rất nhỏ ấy.

Lần thứ hai, em được đón chào bằng một cốc nước cốt quả rất ngon và vẫn nụ cười thân thuộc của vị Giám đốc rất trẻ ấy giữa một trưa hè nắng gay gắt. Sau một loạt câu hỏi, sau một loạt trao đổi và cuối cùng em cũng bắt đầu gia nhập gia đình ấy vào một buổi sáng mùa hè dọn dẹp văn phòng. Cũng có duyên quá vì em làm về Hành chính nhân sự và em đi từ những công việc nhỏ nhặt ấy đi lên. Mọi thứ em đều cho là duyên nợ bởi nếu không duyên sẽ không bao giờ gặp, không nợ sẽ chẳng bao gắn bó với nhau. Và em chính thức trở thành người em và cũng là người chị trong đại gia đình ấy.

Trước đấy, khi đi làm ở những môi trường khác đôi khi bữa cơm trưa chỉ là cách để người ta dừng làm việc, nạp thêm năng lượng còn ở Roselle lại khác. Những bữa cơm trưa cười ngặt nghẽo vì những câu chuyện xoay quanh chủ đề “Gấu”. Dù là bất kỳ câu chuyện gì đi nữa thì rồi cũng lại quay về quỹ đạo “Gấu” rồi lại phát triển bao bì, chất lượng sản phẩm – nét đặc trưng từ công việc đi vào đời sống. Đôi khi chỉ để tranh luận với không để chẳng bị xem là “Đồ không có Gấu” mà xém mất vào thời gian ngủ trưa thế là lại chuyển nỗi ấm ức xíu xíu ấy sang cái chuông báo thức vì đang ngủ ngon và chưa đẫy giấc đã phải dậy mà.

Cứ thế, những nụ cười hàng ngày thân thiện và chân thành ấy cứ khắc sâu vào tâm trí em và hình như ai ở Roselle cũng cười rất tươi, rất chân thành và luôn coi đó là một món quà vô giá cần phải gửi tặng cho người đối diện trong khoảnh khắc đầu tiên chứ không phải để dành nó cho một lúc khác, một dịp khác. Cũng nên vậy phải không bởi khoảnh khắc xuất hiện trước mọi người có bao nhiêu đâu nên phải dành hình ảnh đẹp nhất của mình lưu lại trong tâm trí người đối diện chứ.

Roselle có được như ngày hôm nay được xây đắp bằng nhiều thứ nhưng em biết trong đó có một thứ đó là: nụ cười – thứ tưởng rất nhỏ, rất giản đơn mà có mấy ai làm được, mấy khi chúng ta để ý? Cũng bởi Roselle trân trọng những gì là nhỏ bé và tự nhiên nhất bởi nếu không làm tốt những việc nhỏ thì không thể làm tốt những việc lớn cho nên tình yêu đối với Roselle cũng vậy, dần dần đầy lên trong trái tim và khảm mãi vào tâm trí mỗi người – những người đã, đang và sẽ đến Roselle.

Cảm ơn những người đã xây dựng nên Roselle Việt Nam.

Một chiều thu tháng Tám!

Khoai Tây

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *